Trang chủ TẢN VĂN

NỖI NHỚ ĐI TÌM
15:55 | 03/01/2019

Đi trên con đường làng đã được trải bê tông giữa cái nắng tháng năm. Hơi nong phả ra từ hai bên đường của những ngôi nhà kiên cố cộng với cái nóng từ mặt đường bốc lên. Người đạp xe thì nhổm mình đạp cho vòng bánh xe quay nhanh hơn, người đi bộ len lén dưới những bóng râm hiếm hoi từ những ngôi nhà đổ xuống.

Giờ đây ngồi trong phòng kín có máy lạnh, đôi mắt lim dim nghĩ về một thời quá vãng. Cái thời cũng chưa phải quá xa, nó vẫn nằm trong dòng chảy của đời người đang sống. Thời gian trôi đi để những giây phút nhớ xưa chợt lóe lên như một tia sáng giữa đêm dầy.

Vẫn con đường này, xưa kia mặt đường lát ba bốn hàng gạch hiên, một bên là những ngôi nhà mái rơm vách đất. Trước nhà có mấy cây cau lều nghều. Mỗi độ tháng ba, từng đàn sẻ nâu kéo nhau về làm tổ, sinh con đẻ cái ríu rít một khoảng trời. Một bên là những mảnh ao, trên bờ chằng chịt những bụi tre ngà, mỗi lúc cựa mình từng nắm lá vàng lả tả rơi xuống mặt ao, tụ lại như những chiếc thuyền của làng chài trú ngụ. Thỉnh thoảng cơn gió đảo qua, thân tre khẳng khiu cọ mình vào nhau, rên lên những âm thanh như oán trách cuộc sống đói nghèo kéo dài đến cả ngàn năm.

Những vạt ao cái nọ nối tiếp cái kia là nơi thoát nước cho những cơn mưa cuồng nộ có khi dầm dề cả tháng và cũng là nơi lưu trữ nước cho người dân tắm rửa giặt giũ. Ao cũng là nơi để lũ trẻ mặt mũi lấm lem bùn đất, đặt giỏ cua trên bờ, tồng ngồng trèo lên những cây cao ven bờ mà nhảy ùm xuống ngụp lặn reo hò, hò hẹn nhau đến tối rủ lũ con gái ra sân đình chơi trò trồng nụ trồng hoa.

Thời gian trôi đi không đợi ai. Những đứa trẻ ngày nào mỗi đứa rộng dài bước chân theo dòng đời đổi thay số phận.

Chiều nay ta ngắm nhìn ngôi nhà bê tông mọc trên mảnh vườn xưa. Nơi ấy những chàng trai, cô gái vừa qua tuổi nhi đồng thường vô tư chơi trốn tìm, vô tình dẫm nát những khóm rau mà người lớn đã bỏ bao công chăm bón, để được nghe những câu chửi như hát của các bà chủ lắm điều mà vẫn thản nhiên bấm dí nhau cười khúc khích.

Thời gian dần trôi, những tiếng cười một thời để nhớ đã sang sông, để lại lời ru buồn hiu hắt. Nhìn về phía mờ xa, nhớ lại mảnh vườn xưa với những luống rau xanh mướt, những sáng, những chiều đợi chờ thắc thỏm bóng dáng một người con gái vào ra ngôi nhà có ngọn khói xanh vờn mái rạ. Từng làn khói bay đi, mang theo nỗi nhớ của một thời trai trẻ.

Bước ra khỏi cuộc sống khó khăn của xã hội, giữa bốn bề ngang dọc, ta hít căng lồng ngực hơi ấm của quê hương. Đất nước đổi mới, con người như trẻ ra để những buổi chiều choáng ngợp lòng ta nhớ về xưa cũ. Những tháng năm buộc ta phải dầm mình vào những đầy vơi sương nắng, ta thấy mình dày dạn hơn, chững chạc hơn. Những ký ức về một xóm nghèo mái rạ bờ tre, những mảnh vườn góc ao của quê hương một thời để thấy mình chẳng bao giờ đi lạc. Chiều nay ngồi trên ban công tầng bốn nhìn ra khoảng không bao la, nhâm nhi ngụm cà phê chát đắng để nhớ về ngày xưa như một nỗi nhớ đi tìm./.

                                                                                                                                                                    NGỌC BÍNH