Trang chủ TẢN VĂN

MÙA HOA ĐẠI Ở PHỐ CHỜ
15:33 | 03/01/2019

Đèn đỏ. Tôi dừng lại ở ngã tư Chờ - Một mùi hương nồng nồng, ngòn ngọt xộc thẳng vào khứu giác. Mùi hương quen thuộc quá, nhưng ùa tới nhanh đến nỗi tôi chưa kịp nhận ra, giống như một người xa xưa, lâu lắm rồi ta đã từng thân thiết, cả một thời gian dài bẵng đi nay mới gặp lại - thật bất ngờ. Tôi hít một hơi đầy lồng ngực cái cảm giác êm ái đang hòa quyện trong gió và đưa mắt ra xung quanh tìm kiếm. Ngay bên phải con đường, chạm ánh mắt tôi những cây đại nở rộ đứng nghiêng mình cúi xuống các  ngôi mộ thâm trầm xếp hàng ngay ngắn trong nghĩa trang liệt sĩ phố Chờ.

Hoa đại ở phố Chờ bắt đầu nở từ giữa tháng tư. Mùi hương ủ kín trong những vòm lá xanh rì. Từ lần gặp lại ấy, mỗi lần ngang qua  đây tôi đều dừng thật lâu để ngắm nhìn những bông hoa đại be bé năm cánh phơn phớt vàng xinh xinh. Mỗi bông hoa như chiếc loa nhỏ  ken dày thành từng chùm. Thân cây đại thô ráp có những mắt to xù xì và hiền  lành. Vòm lá xòa ra như chiếc ô xanh che nắng che mưa cho những ngôi mộ liệt sĩ nằm ngơi nghỉ. Những người chiến sĩ quả cảm kiên trung sau khi đã hoàn thành nghĩa vụ với tổ quốc thiêng liêng trở về với quê hương,  thanh thản dưới tán lá, nghe chim hót và hương đưa dịu dàng, cảm nhận nhịp phố xá đang đổi thay từng ngày. Cũng có những ngôi mộ gió, đưa hương hoa đại thoảng bay hát bài hát: "Có người lính… ra đi từ đó không về".

Tháng năm, hoa đại bắt đầu nở rộ, Khi bông chín vàng lắc rắc rụng xuống, bông chúm chím lại nở ra nên chưa bao giờ dứt mùi hương, lá đại giống như lá sữa, nhựa bên trong lớp cuống lá lúc nào cũng chực trào ra. Mùi hoa đại gợi lên tính cách đôn hậu hiền lành lương thiện trong mỗi con người, hướng người ta đến với  cái tâm thanh tịnh, vì vậy hoa đại thường được trồng nhiều ở nơi cửa phật từ bi, đền miếu và nơi con người yên nghỉ giấc vĩnh hằng. 

Tôi còn nhớ ngày nhỏ hay lẽo đẽo theo mẹ lên chùa. Mẹ tôi cắp cái thúng con trong đựng đấu gạo hay mấy cái bánh gio lên chùa thắp hương lễ Phật. Chùa làng tôi nghèo, mái ngói nâu sòng thấp le te, bờ tường quanh chùa rêu mọc từng mảng chỗ đậm chỗ nhạt. Mấy cây đại trong sân chùa cũng gầy guộc khắc khổ. Tôi thường đứng xa xa nhìn sư thầy rót trà ra cái chén cổ nhỏ tráng men màu cánh gián, đặt lên chiếc bàn đá dưới gốc cây đại, trên bàn vài bông hoa mới rụng nhỏ nhắn nằm bên chén nước sóng sánh in màu xanh của lá. Bao giờ cũng vậy, sư thầy vẫy tôi lại, nhặt bông hoa đại còn mới cài lên mái tóc. Thầy cười hiền hậu, hàm răng đen nhưng nhức hạt na sáng ánh lên dưới cái nắng đầu hè. Tôi cùng mấy đứa trẻ con nhặt hoa đại rụng đầy dưới gốc, xoay bông hoa trong tay rồi thả xuống thảm cỏ trước sân chùa. Làn khói hương trầm nơi cửa Phật quện với mùi hoa đại dìu dịu khẽ khàng trong gió làm cho không gian chốn quê trở nên yên bình, lòng đứa trẻ tôi ngày ấy trong suốt tựa sương mai. 

Hoa đại ở phố Chờ nở đầy mùa hạ. Đứng bên màu đỏ thắm của phượng, màu tím biếc của bằng lăng, màu trắng đục của cánh, màu vàng ngà trong lòng, cánh hoa mộc mạc giản dị tỏa mùi hương lặng lẽ như một tiếng nói thật tự đáy lòng.

Đêm qua mùa hạ đổ trận mưa rào. Sáng ra, hàng cây đại ngã tư Chờ cựa mình rũ lá, hương lại thoang thoảng bay xa…

                                                                                                                                                                            LƯƠNG THÌN