Trang chủ Thơ

LỜI GỌI CỦA CẢM XÚC
16:50 | 04/09/2018

 TỐNG KHÁNH LINH

 
 
 
Trời ấm dần
Con đường quen thuộc bỗng vắng vẻ
Một ngõ nhỏ
Bỗng một tiếng đàn vang lên
Một ngôi nhà cũ kĩ
Một viên gạch to đã sứt mẻ
Chỉ còn tiếng đàn ngân nga
Một giai điệu buồn khổ
Ôi, sao tim nặng trĩu!
Một cái gì đó chặn ngang ở cổ
Hai giọt nước mắt bỗng lăn dài trên má
Trong tiếng thở dài buồn bã
Tiếng đàn lại vang lên
Trong mùi gà luộc thơm phức
Trong tiếng ăn mừng rộn rã
Trong nỗi vui mừng của những đứa trẻ nhận tiền lì xì
Và trong bóng tối yên tĩnh
Cùng tiếng ho yếu ớt
Từ căn nhà tối tăm
Hãy đàn tiếp đi
Để âm nhạc xua đi mệt nhọc
Của năm cũ
Cũng như một lời cầu nguyện
Một năm mới hạnh phúc…