Trang chủ Thơ

LÀNG TÔI
08:51 | 11/07/2018

 NGUYỄN VĂN DOANH

 
 
 
Đồng làng tất tưởi gió hoang
Cánh cò di tản, nắng vàng thong dong
Ngô đâu rách ruột phún long
Khoai đâu mà đội đất trong mong trời.
 
Ai về xem lúa làng tôi
Con mương ngang tắt xẻ đôi cánh đồng
Còn đâu tát nước khau sòng
Mà mênh mang lúa, mênh mông nước tràn.
 
Lời ru tre mọc quanh làng
Võng treo trên lá trăng vàng đung đưa
Bao nhiêu của những hồn xưa
Đường bê tông hóa, nắng trưa bồi hồi.
 
Đâu rồi? Cái bóng riêng tôi
Bước chân chập chững từ nơi ban đầu
Trong ta khóm bí, dây bầu…
Quanh ta thoang thoảng hương cau, mùa màng./.