Trang chủ Thơ

HỒN LÀNG
08:11 | 28/08/2018

 DUY ĐẮC

 
 
 
Bỗng một ngày tôi rạo rực nhớ quê
Ngút ngát cánh đồng cò bay không mỏi
Làng quê thơm mầu con gái
Tiếng cười hồng tận chân mây.
 
Nỗi nhớ dịu dàng là con đường rợp mát bóng cây
Nắng đỏng đảnh uốn cong lưỡi liềm mùa gặt
Hàng cây như chiếc ô giữa trưa hè bỏng mắt
Thổi bong từng giọt mồ hôi.
 
Lũ trẻ con như củ khoai, củ sắn giữa trời
Cứ nồng nỗng lớn lên từ nắng mưa lấm láp
Mẹ vắt kiệt ngày hái trăng tra hạt
Làng tôi nay như mùa cá đẻ vặn mình.
 
Cánh đồng đương thì hoa nức nở mùa xanh
Mỗi ban mai hoa lại víu vai người ra chợ
Những chuyến xe ngược lên thành phố
Chở phố về làng đặt khắp đường quê./.