Trang chủ Thơ

GỬI VỀ VÙNG CỎ NHỚ
10:53 | 16/10/2018

Ngả vào thơ để quên đời chốc lát

Chỉ chốc lát thôi rồi quay lại với đời

Bởi con đường ta đi còn dài lắm

Bao nhọc nhằn nên cần phải nghỉ ngơi

 

Ta còn nhớ năm tháng nào bé dại

Tập tọng ghép vần như tập nói u ơ

Những con chữ hiện hình trong trang sách

Đọc mãi rồi mình cũng hoá ngu ngơ

 

Ta trở lại góc vườn thời hoa cỏ

Tuổi thần tiên thanh nữ bỗng quay về

Con sông gầy đầy vơi niềm ao ước

Khát giọt chiều ráng đỏ phủ đường quê

 

Ta chấp chới bao buồn vui kỷ niệm

Nhiều xót xa nhưng cũng lắm ngọt ngào

Chân bước mãi giữa gập ghềnh gió bụi

Chớp mắt là... ừ, một giấc chiêm bao

 

Như thế đấy, vì ta, thơ đã tới

Vùng huyễn du ta thức với riêng mình

Thơ thổi gió cho hồn ta bay bổng

Để mỗi ngày háo hức với bình minh

 

Dịu dàng lắm, bao dung và thân thuộc

Thơ dìu ta qua mấy chục năm dài

Dẫu có lúc ta phũ phàng ngoảnh mặt

Thơ chẳng giận hờn, tình vẫn chẳng tàn phai

 

Thơ ngủ mê trong tay mềm lãng đãng

Đời giật mình sực tỉnh giữa hư hao

Ta úp mặt vào vùng hoang hoải nhớ

Tóc bạc mùa còn chút nắng xôn xao.

 
                                 UYÊN HÀ