Trang chủ Góc nhìn văn nghệ Vui cười

GÓC NHÌN VĂN NGHỆ SỐ 92 (Tháng 9/2016)
10:12 | 29/09/2016

Văn thư Lưu Lệ Phấn mở máy tính đọc báo: Không biết hôm nay có tin gì sốt không đây? À! Phải rồi xem về khai trường – Tháng 9 – tháng khai trường. Ái chà chà! Xem nhà văn nào viết mơ mộng thế:

            “Sáng sớm mồng 5 tháng 9 năm nay mát trời. Ngọc Hoàng cưỡi Hạc dạo chơi cùng Nam Tào - Bắc Đẩu. Đất nước hình chữ S mình đẹp quá. Kia, Mũi Cà Mau sóng vỗ rập rờn, trong làn nước xanh biếc của Biển Đông nhiều Đảo đang nô đùa với sóng. Phú Quốc, Côn Đảo, Lý Sơn, Cát Bà, Cồn Cỏ, Bạch Long Vĩ… Nổi rõ hơn cả là hai quần Đảo Trường Sa- Hoàng Sa, các Đảo nhỏ vây quanh hai quần đảo như một đàn Thiên Nga đang đùa rỡn trong ánh bình minh lấp lánh. Đây, dải Trường Sơn hùng vĩ xanh mướt những cánh rừng “Có chú Nai rừng nghiêng đôi tai ngơ ngác”. Kìa, địa đầu Móng Cái giơ vòng tay ôm ấp dòng KaLong thơ mộng. Cờ đỏ sao vàng năm cánh trên cột cờ Lũng Cú theo gió đang tung bay phần phật… Chú Hạc xòe cánh nghiêng mình hạ độ cao. Ơ kìa, cờ hoa rực rỡ khắp phố phường, bản làng, thôn xóm…".

Vừa lúc Kính Lúp vào văn phòng: Chào Lệ Phấn! Có gì mà cười tủm thế?

Lệ Phấn: A! Chào anh Lúp, anh đi viện mấy hôm bỏ chuyên mục số vừa rồi, độc giả điện hỏi em liên tục, cứ tưởng thay chuyên mục khác. Anh khỏe chứ?

Kính Lúp: Thế lão Râm đâu không biên tập mà lại để “mo” ở số vừa rồi?

Lệ Phấn: Dạ! Anh Râm đi tập huấn nghiệp vụ ở Vũng Tàu. Ấy! Chờ em chút, em xem nốt đoạn này, hay quá:

- "Hạ giới có lũ lụt, thiên tai gì mà dóng Trống báo động khắp nơi vậy?

Nam Tào tâu:

            - Bẩm Ngọc Hoàng, hôm nay là ngày Khai trường, cả nước có tới hàng vạn trường học từ Mẫu giáo đến Đại học đều dóng 3 hồi 9 tiếng Trống gọi là Khai trường, Khai giảng năm học mới, giống như đánh Trống chầu của Ngọc Hoàng trên này ạ! Ngọc Hoàng chợt nhớ ra là mình đã phê duyệt thống nhất lấy ngày 5 tháng 9 hàng năm là ngày học sinh tựu trường đã khá lâu, vậy mà hôm nay mới được chiêm ngưỡng thực tại:

            - Hẳn nào cả nước cờ hoa rực rỡ là để trang trí đón chào năm học mới. Ta có quy định phải theo Trống chầu của ta đâu? Thế các nước trên thế giới họ quy định thế nào? "

Kính lúp: Lại có vụ bắn giết nhau hay sao mà cứ chúi mũi vào máy thế?

Lệ Phấn: Không ạ! Em xem Ngọc Hoàng đi dự khai giảng, buồn cười lắm. Nước ta đánh trống khai trường, các nước họ đánh gì để khai trường hả anh?

Kính Lúp: Có nước họ dùng trống như ta, có nước họ dùng chuông, có nước họ dùng còi, dùng kẻng, dùng kèn, dùng nhạc; nước nghèo thì dùng thanh la, giống như cồng, chiêng của ta hoặc dùng Trống gỗ, giống như ta gọi là mõ…

Lệ Phấn: Đa dạng quá anh nhỉ? Sao không dùng quân nhạc như đón nguyên thủ các quốc gia đến thăm cho hoành tráng, sao cứ phải đánh trống khai trường hả anh?

Kính Lúp: Tiếng Trống trường thiêng liêng lắm; mỗi khi tiếng Trống vang lên lại gợi cho mỗi người dân đất Việt nhớ đến những trang sử hào hùng trong dựng nước và giữ nước của cha ông. Này nhé, có thiên tai, bão, lũ, trưởng làng dóng trống là người dân biết phải làm gì để tròn bổn phận. Trống trận theo lệnh của người Tướng chỉ huy tiếp thêm sức mạnh cho quân sĩ. Xưa đất nước nghèo, Trống điểm thời gian canh một, canh hai, canh ba… Trống hội cho làng xóm thêm sức xuân, tiếp thêm sức mạnh đoàn kết toàn dân. Trống đưa tiễn người biệt ly… Tóm lại, vui, buồn đều có Trống. Vua Hùng cho đúc Trống đồng là vậy. Trống trường là để các thế hệ học sinh biết được truyền thống anh dũng, kiên cường của dân tộc; tiếng Trống nhắc nhở niềm tự hào, lòng yêu nước của các thế hệ cha ông dân tộc Việt, để các em học sinh nghĩ đến bổn phận của mình trong tương lai việc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hình chữ S Việt Nam “con Rồng, cháu Tiên".

Lệ Phấn: Ra vậy, em cứ nghĩ đất nước hội nhập quốc tế thì phải hiện đại dùng quân nhạc cho ngày Khai trường có phần long trọng hơn.

Kính Lúp: Thế thì tốn kém lắm? Hàng vạn trường là hàng vạn dàn nhạc chết tiền của dân, của nước. Hiện đại đến mấy vẫn phải giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc. À! Ông Râm có nhắn lại cho anh vấn đề gì không?

(Vừa lúc Râm có mặt): Hai anh em có gì mà vui vẻ thế? Dại gì mà nhắn lại cho anh, nhỡ anh đọc “chân trái” thành “chân phải” để cắt nhầm chân như ở bệnh viện thì chết cả nút. Anh đi viện chữa “Đi ốp” ra sao rồi ạ?

Kính Lúp: Bác sĩ cũng cho đo, đếm độ cao “đi ốp” và cấp cho cái mới, trông thì sang hơn nhưng tớ nhìn vẫn thế.

Lệ Phấn chen vào: Bệnh lưu niên của cả hai anh chỉ có tăng chứ không có giảm, chỉ mong hai anh đừng có “Trạng Me đè Trạng Ngọt” để phòng chúng ta luôn đoàn kết, vui vẻ.

Kính Râm: Gớm! Dạo này văn thư Lệ Phấn cũng chữ nghĩa ra trò. Làm gì có bệnh “lưu niên”, chỉ cây mới có “lưu niên”. Lại còn sợ anh và anh Lúp mất đoàn kết. Thôi đi, tổng hợp bài của cộng tác viên để còn lên trang cho Tạp chí, đúng là: “Tiểu oa đoản cảnh, mạn cư tỉnh để khuy thiên”.

Lệ Phấn bực mình: Này, này! Đừng cậy có chữ mà dám bảo người ta là “Đồ Ếch con ngắn cổ cũng dám ngồi đáy giếng nhòm trời” đâu nhé. Còn anh, anh là gì? Là “Lão Khuyển lạc mao, do hướng đình tiền phệ nguyệt”.

Kính Lúp: Thôi thôi! Xin hai bạn. Em Phấn bảo anh em mình có bệnh “lâu năm” cũng có lý cả thôi khác gì “con chó già rụng lông, còn ngóng ra sân sủa lên bóng trăng”. Lâu năm với kinh niên, mãn tính thì đã chết đâu. Xin ông Râm đừng có tỳ bà Phấn mà tự nhiên đang vui vẻ lại thành “Nhiễu xanh, nhiễu đỏ”.

Kính Râm: Không chịu anh Lúp đâu, đừng có lấy câu “Ông Tổng tỳ bà Tổng” mà gán cho “Râm tỳ Phấn” đúng là “Học đòi u cặp nửa vành trăng”

Lệ Phấn: Đã bắt đầu đấu khẩu chữ rồi đấy. Em đề nghị thế này:

- Buổi sáng “Râm bắt chước Lúp đeo hai quả núi

- Buổi chiều “Lúp học đòi Râm cặp nửa vành trăng

- Đi liên hoan mừng anh Lúp khỏi bệnh, anh Râm đi tập huấn về là buổi trưa nay.

Kính Râm, Kính Lúp: Khá lắm! Khá lắm! Quy hoạch Lệ Phấn thay bọn mình trong tương lai được rồi đấy. Nhất trí với Lệ Phấn trưa nay đi liên hoan./.

Đạo diễn: Hải Hà

T/h: Kính Râm, Kính Lúp, Lệ Phấn