Trang chủ Góc nhìn văn nghệ

GÓC NHÌN VĂN NGHỆ SỐ 110
10:46 | 01/06/2018

 

Kính Lúp: Xin lỗi độc giả, 2 số đầu năm bận quá nên không tổ chức sản xuất được chương trình, từ số này ta lại gặp nhau.

Kính Râm: Tại anh nóng nảy quá, đầu năm đã cử anh em đi đào tạo lại, biên chế ít, lấy đâu ra người làm.

Kính Lúp: Tất cả là vì năng lực, không đi đào tạo lại thì lạc hậu, mà đã lạc hậu thì dẫn đến ấu trĩ, từ ấu trĩ dẫn đến sai lầm, sai một ly dẫn đến đi một dặm.

Kính Cơn: Bà Phấn mà không phải đi đào tạo lại, chắc là tranh luận với anh Lúp đến cùng về việc “sai một ly, đi một dặm” là cái chắc.

Kính Râm: Cậu Cơn nói phải đấy, anh Lúp làm cứ như thời chiến không bằng.

Kính Lúp: Các cậu đã biết câu chuyện dân gian “Ông lão đánh cá và con cá vàng” chỉ vì mụ vợ tham lam mà từ “máng gỗ” lên ông hoàng, bà hoàng, rồi lại trở về “máng gỗ” đấy thôi. Cho nên phải đọc, phải học, phải vươn lên mới theo kịp thời đại tên lửa.

Kính Cơn: Phải gọi là thời đại “Bốn chấm không”. Ai lại lạc hậu như anh, vẫn quay về “máng gỗ” là thời “tên lửa”.

Kính Râm: Vậy anh Lúp cũng chỉ là lý luận xuông thôi. Tôi đồng tình với cậu Cơn, thời nay phải là thời đại “Bốn chấm không” hay cứ gọi là “vũ trụ” cho oai.

Kính Lúp: Chết vì oai, chết vì sỹ, chết vì… “vũ trụ”

Kính Cơn: Thế là thế nào ạ?

Kính Lúp: Tôi kể các bạn nghe câu chuyện “Ba cô gái bay đến mặt trời vào ban đêm” nhé: Ba cô gái đều làm đỏm; một tóc vàng, một tóc đen, một tóc nâu. Cô nào cũng cho là mình oai nên bàn nhau đi du lịch vào vũ trụ một phen.

- Tóc nâu nói: Hãy thử đến Sao Hỏa xem sao?

- Tóc đen vốn ưa chỗ mát mẻ bảo: Tốt nhất là lên Mặt Trăng

- Tóc vàng tỏ ra oai hơn: Đừng tranh luận nữa, hãy lên Mặt Trời

Hai cô sợ tá hỏa: Thành tro hết cả à.

Cô tóc vàng bảo: Bay đến vào ban đêm thì lo gì?

Cả ba thống nhất làm một chuyến đến mặt trời vào ban đêm và hậu quả chắc  các cậu tự đoán được.

Kính Cơn: Trời ơi! Đúng là chết vì oai

Kính Râm: Còn chết vì sĩ; xin có câu chuyện hầu các ngài:

Một ông nuôi được con mèo rất khôn, ông ta quý mèo lắm, cho ăn cùng, ngủ cùng. Ông ta nghĩ không thể gọi là “mèo” mà phải đặt cho một cái tên thật quý để khoe với bạn bè (tính sĩ diện mà lại). Quý nhất là gì? Là trời vì trời cho mưa thuận gió hòa thì mọi thứ trên trần gian đều ổn. Thế là ông ta đặt nó là Trời. Một hôm có ông bạn sang chơi, ông ta khoe gọi: “Trời”! Con mèo nhảy vắt lên lòng ông ta.

Ông bạn ngạc nhiên: Sao ông gọi mèo là Trời. Ông ta sỹ diện: Trời là lớn nhất, quý giá nhất, mà tôi lại quý con mèo nhất trên đời, vậy nên tôi đặt tên nó là Trời.

Ông bạn phá lên cười: Nếu thế phải đặt tên nó là Vợ.

- Sao lại là Vợ được?

-  Vì dân gian có câu: “Nhất vợ, nhì trời”.

- Ông nọ khoái chí: Thế mà tôi không nghĩ ra. Thế là ngày nào ông cũng gọi mèo là Vợ. Bà vợ ngày nào cũng thấy ông nheo nhéo: Vợ ơi! Vợ ơi! Bực mình vì bị quấy rầy, khi biết ông lão quý mèo hơn vợ liền bóp chết con mèo và hậu quả tự các cậu suy đoán.

Kính Cơn: Gọi mèo là Trời là ông Râm phịa ra chứ trong nhân gian chuyện như sau:

Khi ông bạn thấy ông nọ gọi mèo là Trời liền góp ý: “Trời còn sợ mây”. Ông nọ liền đặt cho mèo là Mây.

Mấy hôm sau có ông bạn khác đến chơi lại góp ý: “Mây rất sợ gió”. Ông nọ liền đặt lại tên cho mèo là Gió. Một hôm có người góp ý: “Gió còn sợ bờ tường”. Ông nọ lại đặt tên cho mèo là Tường. Lại có người góp ý: “Bờ tường còn sợ chuột; ông ta lại đặt tên cho mèo là Chuột. Vợ ông ta bảo: Chuột sợ mèo, sao ông lại gọi mèo là chuột. Thế là ông ta lại đặt tên là Mèo.

Kính Lúp: Rõ ràng lại trở về “Máng gỗ”

Kính Cơn: Vậy nên: “Mèo vẫn hoàn mèo”.

Kính Lúp: Ông Râm đã ký quyết định cho bà Phấn, cậu Cận đi đào tạo lại chưa? Qua câu chuyện dân gian các cậu vừa kể, mới biết tôi cũng còn quan liêu quá.

Kính Râm: Chưa! Nhưng theo lệnh anh, tôi đã cho nghỉ công việc để chuẩn bị đi học.

Kính Lúp:Thôi ký quyết định, tiếp tục mời đi làm.

Kính Cơn: Nghĩa là lại trở về “máng gỗ”.

Kính Lúp: Là "máng thép, máng đồng... Máng bốn chấm một" cho phù hợp với giai đoạn hiện nay.

Đạo diễn: Hải Hà

Thực hiện: Kính Râm, Kính Lúp