Trang chủ Thơ

CÓ NHỮNG ĐIỀU CHỈ NÓI ĐƯỢC BẰNG THƠ
16:49 | 04/09/2018

 NGUYỄN THỊ HỒNG VÂN

 
 
 
Cô dắt con đi trên cánh đồng tri thức
Cánh đồng rộng, bát ngát, mênh mông
Con nhỏ bé sợ mình vấp ngã
Cô quay lại thì thầm se sẽ:
“Cứ đi đi hãy cứ là chính mình”.
 
Càng đi xa con càng bé lại
Và cánh đồng sao rộng quá cô ơi
Càng nghĩ càng thấy mình chẳng là ai
Như lời cô dạy
Các bạn đi xa rồi
Con lại cố đứng lên
 
Cô đã từng yêu thương, từng tin tưởng
Con đã từng chỉn chu, chăm chỉ, chỉnh tề
Con xin lỗi vì đã không còn như thế
Để lòng tin một đi không trở về
 
Có những lúc con không dám nhìn vào mắt cô
Ánh mắt từng gây niềm tin tưởng
Sẽ chẳng bao giờ có cái nhìn ấy nữa
Xấu hổ, tội lỗi và đơn độc vô cùng
 
Chính lúc ấy con mềm yếu nhất
Biết bao giờ mới được như ngày xưa
Để lòng tin trong cô đơn trở lại
Để con được ôm cô, nhìn mắt cô, mỉm cười
 
Con khác rồi nhưng thẳm sâu con vẫn thế
Vẫn tình cảm và vẫn lắng nghe
Vẫn nhìn cánh đồng ánh mắt đầy xa xăm
Từ bao lâu rồi, con vẫn yêu cô như thuở ban đầu
 
Con buồn lắm vì cô chỉ dẫn một đoạn đường thôi
Để rồi sau này con tự bước
Lỡ mai này con lạc lối
Một mình con tự tìm đường thoát phải không cô?
 
Nhưng cô ơi
Dẫu cánh đồng bao la biết mấy
Con vẫn mong cô ở phía cuối
Đợi con… Mỉm cười…