Trang chủ ĐỌC SÁCH

CÁI "CỌC MỒI"
15:08 | 16/10/2018

 Một ngày giữa xuân, Cựu chiến binh Nguyễn Xuân (2) đến thăm và tặng tôi  một tập thơ mới của anh mang tên “Chim hót vườn chiều”. Tôi rất vui đón nhận món quà tinh thần; tôi giở tập thơ xem bất ngờ gặp ngay bài thơ “Ngủ rừng”. A! Bài thơ ở chiến trường đây. Tôi trân trọng và thong thả đọc từng câu:

"Hành quân mấy trạm đường xa
Đêm nay ta tới rừng già nghỉ chân
Đường xa bắp đã săn gân
Rừng giang tay đón đoàn quân tới nhà
Cọc mối rừng gửi tặng ta
Võng căng nằm ngủ…"
Chợt Nguyễn Xuân đính chính vội vã:
- Không phải cọc mối mà là “cọc mồi” chị ạ. Sách in nhầm đấy, chị sửa ngay cho em.
Không để tôi đọc hết bài, Nguyễn Xuân giải thích rất hào hứng và đầy xúc động: “Cọc mồi” là một phát minh rất quý giá trong chiến trường. Nhờ “cọc mồi” chiến sĩ ta đỡ vất vả bao nhiêu trong bước đường hành quân gian khổ chị ạ. Đã là chiến sĩ Trường Sơn thì không mấy ai không biết tác dụng lớn của cái “cọc mồi” này. Chị đem giấy bút ra đây em vẽ và giải thích cho chị nghe.
Nguyễn Xuân vừa vẽ, vừa nói: Đến khu rừng nghỉ chân, chiến sĩ ta chặt ngay hai cái “cọc mồi” từ thân cây rừng nhỏ hoặc cành cây chắc khỏe, to chừng cổ tay, dài độ 1,6-1,8m. Rồi kiếm luôn 2 cái sợi dây rừng vừa bền, vừa dai. Buộc mỗi “cọc mồi” vào một thân cây rừng. Sau đó mắc 2 đầu võng vào 2 “cọc mồi”. Mắc xong thì nằm hoặc ngồi vào võng tự nó đã rất cân, đung đưa thoải mái. Để tránh mưa, tránh nắng thì phủ tấm tăng lên trên võng, thế là được cái lều bạt rất yên ổn, đặc biệt mưa rừng dù rất to cũng không chảy được vào võng. Tôi chợt nhớ bài thơ “Rừng, đêm mưa” của nhà giáo, nhà thơ Đặng Nguyệt Anh khi chị xung phong vào Nam công tác năm 1968 đã gặp mưa ở Trường Sơn:
"… Bạt, tăng che kín khắp người
Nước đâu len lỏi, tuôn rơi, ướt đầm
Con gái mới làm quen rừng
Đêm mưa to, ướt đến không còn gì".
Chắc rằng khi ấy Đặng Nguyệt Anh và đồng đội chưa được phổ biến kinh nghiệm sử dụng cái “cọc mồi” để đến nỗi “ướt không còn gì…”
Cuộc chiến tranh cứu nước vĩ đại đã nảy sinh bao sáng kiến kỳ diệu, quý giá: nào là bếp Hoàng Cầm, nào cái “cọc mồi”. Nhưng tác giả của cái “cọc mồi” là ai thì đến nay vẫn chưa ai biết. Không biết người chiến sĩ ấy còn hay mất. Nguyễn Xuân bùi ngùi xúc động. Giây phút qua đi, tôi đọc tiếp bài thơ của anh:
"…Đêm nay căng võng ngang đèo
Rừng ru ta ngủ, võng kêu chung tình
Thiếp đi một giấc ngon lành
Đến khi tỉnh dậy rừng xanh thức rồi
Cỏ cây thấm đẫm sương rơi
Tiếng chim đã hót gọi người hành quân…"
Tôi cảm nhận bài thơ “Ngủ rừng” là một bài thơ hay trong tập thơ “Chim hót vườn chiều”. Một điều quý giá hơn là tôi may mắn được Nguyễn Xuân cho biết giá trị của cái “cọc mồi” trong chiến tranh để tôi viết nên bài này…
 
* Chú thích
(1). “Cọc mồi” còn gọi là cọc phụ.
(2). Cựu chiến binh Nguyễn Xuân là hội viên chi hội thơ - Hội VHNT tỉnh Bắc Ninh.
                                                                                                                                                                                        BẠCH LIÊN
 Bài viết liên quan